Cô giáo Trang phải nằm một chỗ không còn nhận biết mọi vật xung quanh do căn bệnh teo não

Chúng tôi có dịp ghé thăm nhà cô Trần Lê Thị Huyền Trang (SN 1990) – giáo viên Tiếng anh, trường THCS Ea Tul (huyện Cư M’gar, Đắk Lắk) cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh cô giáo trẻ nằm trên chiếc ghế tự chế, miệng la ú ớ không nên câu. Bên cạnh là người mẹ đang đút cháo cho cô ăn, thấy có khách bà Lê Thị Lan (mẹ cô Trang) đặt vội chén cháo xuống để trò chuyện.

Mắc căn bệnh teo não, cô giáo Trang bỗng chốc trở thành người tàn tật chỉ còn nằm một chỗ Mắc căn bệnh teo não, cô giáo Trang bỗng chốc trở thành người tàn tật chỉ còn nằm một chỗ

Gạt nước mắt bà Lan kể, Trang là cô con gái út của gia đình, ngay từ bé Trang đã là một cô gái thông minh, nhanh nhẹn và ham học. Năm 2012, Trang tốt nghiệp trường ĐH Ngoại ngữ - ĐH Đà Nẵng và quay về địa phương để công tác giảng dạy.

Khi công việc dần ổn định, vào tháng 7/2018, Trang kết hôn với chàng trai cũng là giáo viên tại huyện. Để tiện cho con gái và chồng trong việc đi dạy, vợ chồng bà Lan quyết định cho vợ chồng con gái ở ngay tại nhà mình.

Từ một cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết cô Trang không còn nhận thức được mọi thứ xung quanh Từ một cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết cô Trang không còn nhận thức được mọi thứ xung quanh

Thấy con gái lập gia đình lại có công ăn việc làm, vợ chồng bà Lan cảm thấy rất vui và an tâm vì dường như mọi thứ đã ổn định. Tuy nhiên, chỉ sau 2 tháng kể từ ngày cưới, Trang bắt đầu có những dấu hiệu lạ như: tay chân cử động chậm, miệng nói không được lưu loát, trí nhớ giảm sút... Nghe con gái tâm sự, bà Lan khuyên con nên đi xuống TP.Hồ Chí Minh khám cho biết bệnh rồi uống thuốc cho mau lành còn đi dạy.

Ngày khám bệnh cũng là ngày bà Lan sốc khi nghe bác sĩ kết luận Trang bị bệnh: Rối loạn chuyển hóa não (còn gọi là teo não) buộc phải mổ gấp. Đồng thời, bác sĩ cho biết Trang đang mang thai được 1 tháng.

“Nghe bác sĩ nói tôi và con gái ôm nhau khóc nức nở, tôi động viên con để con an tâm mà mổ và cầu mong cho đứa cháu mới thành hình trong bụng được bình an”, bà Lan nhớ lại.

Con trai cô giáo Trang được sinh ra khi mẹ đang mắc bệnh nặng Con trai cô giáo Trang được sinh ra khi mẹ đang mắc bệnh nặng

Sau ca phẫu thuật, Trang vẫn cố gắng đi dạy nhưng được khoảng 5 tháng sau thì Trang không thể đi lại được nữa. “Khi biết có thai Trang vui lắm, nó cười suốt và rất hạnh phúc khi được làm mẹ. Nhưng khi cái thai lớn dần thì cũng là lúc con gái tôi bắt đầu mất dần mọi ý thức, không thể đi lại chỉ còn nằm một chỗ như người tàn tật”, bà Lan òa khóc nức nở khi nói về con gái.

Thương con và lo cho đứa cháu còn trong bụng mẹ, mỗi tháng bà Lan đều bắt xe đưa Trang đi khám thai định kỳ. Đến ngày sinh, Trang được các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Thiện Hạnh (TP. Buôn Ma Thuột) chỉ định là ca mổ đặc biệt nhất trong bệnh viện từ trước tới nay.

“Khi đứa bé ra đời, nhìn cháu mà tôi quặn thắt ruột gan thương vô cùng, mẹ nó cũng không biết được cảm giác hạnh phúc ngày chào đón đứa con ra đời. Mỗi khi cháu đói tôi đưa nó lại bú mẹ, xong lại ẵm ru bé ngủ, do cơ thể Trang tiều tụy nên tôi chỉ cho con bú mẹ 1 tháng rồi dứt hẳn”, bà Lan ngậm ngùi nói.

Bà Lan khóc nấc vì thương con gái bệnh tật và thương cháu còn nhỏ nhưng mẹ lại không thể chăm sóc Bà Lan khóc nấc vì thương con gái bệnh tật và thương cháu còn nhỏ nhưng mẹ lại không thể chăm sóc

Đang nói dở câu chuyện thấy Trang ú ớ, bà Lan lật đật chạy lại đút cháo cho con gái ăn, vừa đút vừa động viên con trong nước mắt: “Trang của mẹ mạnh mẽ lắm phải không con, con cố gắng ăn vào cho khỏe nghe chưa… con của mẹ sẽ không bỏ cuộc đâu. Trang ơi! Tỉnh lại mà lên lớp đi con học sinh của con đang chờ con đó”.

Nghe những lời từ đáy lòng bà Lan thốt ra, cô giáo Trang dường như cảm nhận được những gì mẹ đang nói, cô bỗng gồng cứng người lên, tay chân quắp lại, miệng ú ớ lớn tiếng rồi nước mắt chực ứa ra.

Nghe lời an ủi động viên từ mẹ, cô Trang gồng cứng người chảy nước mắt Nghe lời an ủi động viên từ mẹ, cô Trang gồng cứng người chảy nước mắt

Mỗi ngày trôi qua, bà Lan vừa chăm cháu vừa chăm con, gia đình bà sống nhờ vào hàng quán tạp hóa nhỏ nay càng chật vật, vất vả cho vợ chồng bà vì quá nhiều nỗi lo toan. Riêng chồng Trang hàng ngày cũng phải di chuyển hơn 30 cây số đi dạy học, do công tác ở xa nên việc chăm sóc cho vợ con gặp không ít khó khăn.

“Cuộc đời tôi bây giờ chỉ mong Trang nó khỏe lại được phần nào hay phần nấy, dù bác sĩ đã nói bệnh này không có thuốc chữa nữa nhưng tôi chưa bao giờ hết hi vọng. Tôi mong sao có người biết được căn bệnh này chữa như thế nào và có loại thuốc nam nào điều trị được thì chỉ để giúp cho con tôi với”, bà Lan khẩn khoản.

Bà Lan mơ ước con gái mình có thể dần bình phục được căn bệnh Bà Lan mơ ước con gái mình có thể dần bình phục được căn bệnh

Ông Lê Hữu Quynh – Trưởng Phòng GD-ĐT huyện Cư M’gar, cho biết: “Hoàn cảnh của cô giáo Trang hết sức gặt nghèo, cô không may bị bệnh tật lại có con nhỏ nên rất khó khăn. Sắp tới chúng tôi sẽ tổ chức quyên góp để hỗ trợ cô giáo và cũng xem xét trình các cấp việc cho chồng cô giáo được về gần nhà công tác để tiện bề chăm sóc cô. Rất mong hoàn cảnh của cô nhận được sự giúp đỡ của các mạnh thường quân khắp mọi miền”.

Chia tay Trang, một cô giáo trẻ với biết bao hoài bão cùng một tình yêu nghề ở nơi núi rừng Tây Nguyên, nhìn Trang nằm đó, bên cạnh đứa con 7 tháng tuổi mà Trang từng khát khao mà lòng tôi như thắt lại, đau đớn và trào dâng sự thương cảm, cầu mong sao Trang có thể khoẻ mạnh trở lại...dậy đi Trang ơi!

Thuý Diễm