Trong thể thức marathon của Premier League, các ứng cử viên vô địch thường không thất bại vì thua đối thủ chính, mà chủ yếu là vì mất điểm vào tay các đối thủ bị đánh giá thấp hơn. Nếu bỏ đi trận đối đầu trực tiếp, mà người ta vẫn thường gọi là “trận đấu 6 điểm”, Liverpool vẫn có khoảng cách an toàn trước Man City ở thời điểm này.

Ở những giải đấu lớn xung quanh (La Liga chẳng hạn), những “trận đấu 6 điểm” vẫn có thể là những trận quyết định toàn bộ mùa bóng. Premier League thì khác, và đây là khác biệt mang tính truyền thống, làm toát lên rất rõ đặc điểm của quê hương bóng đá.

Hồi Man City vô địch Premier League với điểm số “lịch sử” 100, họ thua Liverpool trong trận lượt về. Và khi gặp nhau ở Champions League, Man City thua Liverpool trong cả 2 trận. Nói cách khác, Liverpool hay hơn, mạnh hơn. Nhưng Liverpool thua Man City đến 25 điểm trong bảng xếp hạng chung cuộc ở Premier League mùa ấy.

Sở dĩ nước Anh hiếm khi (hoặc chưa bao giờ) là nền bóng đá số 1 thế giới về đẳng cấp chuyên môn, nhưng giải VĐQG của Anh - kể cả thời kỳ trước Premier League vốn chưa đậm đặc tiền bạc - luôn là giải đấu hấp dẫn nhất thế giới, một phần nhờ vào đặc điểm: ai cũng có thể thắng ai trên sân cỏ Anh. Dù chỉ là đội trong nhóm rớt hạng đi nữa, người ta ra sân trước tiên là để thể hiện khả năng, để tạo niềm vui cho khán giả. Đá để thắng, cho dù vì thế mà khả năng thua có thể tăng cao.

Chẳng thể nói rằng các đội bóng Anh không sợ thua hoặc không toan tính, nhưng đấy không bao giờ là điều cốt lõi của một trận đấu - kể cả là trận “chênh lệch”, trên lý thuyết. Cũng vì đặc điểm này, kỷ lục “100 điểm” của Man City năm nào thật sự là một hiện tượng kỳ bí.

Bây giờ, khi Wolverhampton khai thác trọn vẹn nhược điểm giữa hàng phòng ngự Man City, thì các đội khác đều thấy, và đều cố “đánh” vào đấy mỗi khi gặp nhà vô địch Premier League. Southampton suýt làm nên chuyện, dù rất yếu trong tương quan lực lượng. Chelsea cũng thua ngược sau khi dẫn điểm. Rồi Newcastle hai lần liên tiếp cân bằng tỷ số sau khi bị Man City dẫn điểm.

Xin nhắc lại: bóng đá Anh chính là như vậy. Bình thường, người ta đã cố tấn công, cố thắng bất chấp đối phương là ai, huống hồ bây giờ Man City lại có nhược điểm rõ ràng, làm “động lực” cho các đối thủ. Burnley hẳn đang hào hứng khi đến lượt họ làm cái điều mà Newcastle, Wolverhampton, Norwich đã làm. Cho dù là khó, và cho dù có thể phải trả giá đắt!